Tư tưởng triết học trong Upanishad

Upanishad rằng, trên thế giới, có thằng nhãi (mùa thu tuyệt vời) và atman (tiểu ngã) có thần tính giống nhau, nhưng hình thức biểu hiện lại khác nhau. Phạm thiên là linh hồn vũ trụ hay thực thể tinh thần tối cao, là nguyên nhân của vạn vật. Nó là tuyệt đối, vĩnh viễn sinh ra vạn vật, đồng thời cũng là mục đích cuối cùng của vạn vật. Atman là linh hồn của con người, là biểu hiện cá nhân cụ thể của bratman. Nó nhỏ nhưng cũng lớn, bất tử như bratman. Tuy nhiên, vì dính mắc vào thể xác và qua thể xác, con át chủ bài luôn bị sắc dục lôi cuốn; vì vậy phải chịu nghiệp chướng, luân hồi và phải trải qua vận mạng. Để tiêu trừ nghiệp chướng, luân hồi, vận mệnh, āman phải toàn tâm, toàn ý nhận ra thần tính bên trong (tu luyện) để được tự tại và trở về với bratman.

Như brahmana – nền tảng giáo lý của Bà La Môn giáo và Ấn Độ giáo, Upanishad luôn bênh vực chế độ đẳng cấp nhưng thực chất là bảo vệ đặc quyền của các tư tế Bà la môn. “Vì sự thịnh vượng của toàn thế giới, từ miệng, tay, đùi và chân của mình, Ngài (Bratman) đã tạo ra các linh mục, quý tộc, thường dân tự do và nô lệ.” “Bằng cách được sinh ra từ bộ phận cao quý nhất của cơ thể người đàn ông, bằng cách được sinh ra sớm nhất, bằng cách biết các kinh Vệ Đà, thầy tu có quyền trở thành người cai trị những sinh vật này” (Luật Manu).

Tin liên quan:  10 trường đại học tốt nhất Việt Nam

Upanishad giả định rằng có hai hình thức nhận thức là trí tuệ siêu việt (chiêm nghiệm tâm linh) và trí óc thấp hơn (trực giác cảm tính, hoặc dựa trên trực giác cảm xúc). Trí tuệ tối cao Nó là một hình thức nhận thức cho phép chúng ta vượt ra ngoài cái hữu hình, cảm xúc, có thể thay đổi, để nắm bắt cái vô hình, không thay đổi, tuyệt đối và thực tại duy nhất ẩn sau cái hữu hình, cảm xúc và đang thay đổi. đó là, nhận thức bratman. trí óc thấp là một dạng nhận thức giới hạn trong thực tế, cảm xúc, hay thay đổi; có nghĩa là hiểu những thứ vật chất xung quanh chúng ta.

Leave a Reply