[Review] Phim Bình minh: Bài ca của hai loài người

Nguyên nhân nào khiến một mái ấm gia đình ở quê tan vỡ? Một người chồng rượu chè, cờ bạc, một người vợ vụng về, đảm đang hay những đứa con ngỗ ngược khó dạy? Với Sunrise: A Song of Two Humans, câu trả lời trực tiếp và rất thuyết phục: Sự xuất hiện của người thứ ba.

Ngay từ khi mở đầu, bộ phim đã giới thiệu rằng: “Đây là bài hát của một người đàn ông và người vợ của anh ấy, không cụ thể nhưng bạn có thể nghe ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào”. . Có lẽ đó cũng là lý do mà các nhân vật trong phim không có tên cụ thể mà chỉ được nhắc đến như người đàn ông (George O’Brien), người vợ (Janet Gaynor), người phụ nữ đến từ thành phố (Margaret Livingston, người giữ trẻ. , nhiếp ảnh gia….

Dựa trên truyện ngắn The Excursion to Tilsit của Hermann Sudermann, được viết bởi nhà biên kịch Carl Mayer và đạo diễn FW Murnau – “cha đỡ đầu” của chủ nghĩa biểu hiện Đức và phong cách kammerspiel trong điện ảnh, Sunrise: A Song of Two Humans cho khán giả thấy tất cả sự thăng hoa của nó Cuộc sống hôn nhân của một cặp vợ chồng trẻ có với nhau con nhỏ, chỉ chưa đầy hai ngày với thế giới trong phim. Cuộc sống của họ bắt đầu thay đổi khi một người phụ nữ ngoại quốc đến từ thành phố quyến rũ chồng cô. Hàng loạt tình huống bất ngờ xảy ra.

bai-ca-hai-nguoi-1

Trên thực tế, những người phụ nữ hào hoa và xa hoa của thành phố, với lối sống phóng khoáng và tâm hồn táo bạo không phải là nguyên nhân chính khiến những ngôi nhà lung lay. Anh ta đại diện cho sự cám dỗ bên ngoài cửa để vào nhà. Những người duy nhất phá hủy một gia đình là các thành viên trong gia đình. Bộ phim này là một thử thách: Liệu tình yêu có vượt qua được khát vọng yếu đuối luôn hiện hữu trong mỗi con người?

Tin liên quan:  Gạo Nếp Gạo Tẻ tập 106: Liệu những gì Hân làm cho kiệt tác của mình có khiến Kiệt cảm động và cho Hân một cơ hội?

George O’Brien đã rất thành công khi vào vai một người chồng rách nát bên trong, đôi khi là kẻ ngoại tình với khuôn mặt quỷ dị, đôi khi là một người chồng vụng về dỗ dành vợ vào vòng tay yêu thương của mình. Nam diễn viên điển trai này có khả năng đánh lừa khán giả trong những phân đoạn kịch tính mà nếu đi theo lối mòn thông thường sẽ rơi thẳng vào bẫy. Cuối phim, nếu không giữ được đầu óc tỉnh táo, có thể bạn sẽ nghĩ đến một cái kết bi thảm.

Về phần Janet Gaynor, không thể coi là may mắn vì bộ phim này đã mang về cho bà giải Oscar cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất mùa đầu năm 1929. Một người vợ siêng năng chăm sóc chồng con, vị tha và yêu thương, cũng thật đáng thương.

Mùa giải Oscar năm 1929 cũng yêu mến Sunrise: A Song of Two Humans với hai tượng vàng nữa: Giải Oscar cho Phim nghệ thuật và nguyên bản nhất và Giải Oscar cho Quay phim xuất sắc nhất, Black and White. Đây là một sự tri ân xứng đáng dành cho đoàn làm phim, đặc biệt chứng tỏ cái bắt tay giữa hãng phim Mỹ William Fox và đạo diễn người Đức FW Murnau là thực sự chu đáo. Đó là sự kết hợp thông minh và kỳ quặc giữa giải trí Hollywood với chủ nghĩa biểu hiện thịnh hành của Đức. Một nét lãng mạn, pha chút hài hước với cấu trúc hành động chặt chẽ đậm chất Hollywood xen lẫn phong cách làm phim khám phá sự thấu hiểu và thấu hiểu thế giới nội tâm phức tạp của con người, thông qua những biểu hiện liên tục vi phạm thuần phong mỹ tục của chủ nghĩa biểu hiện Đức. Muốn biết đạo diễn FW Murnau có lạc lối trên đất Mỹ hay không, khán giả chỉ cần để ý kỹ một vài phân đoạn đặc biệt. Câu trả lời sẽ nằm ở những câu hỏi siêu thực trong cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt của người chồng, và những góc nhìn phóng đại về thành phố qua các con phố của cặp đôi.

Tin liên quan:  Sau câu "Là tôi!" rất ám ảnh từ Quỳnh Búp Bê, đến lượt câu “Là em!” Từ miệng chị My, “Chạy trốn thanh xuân” gây trở ngại cho khán giả

bai-ca-hai-nguoi-2

Sunrise: A Song of Two Humans là một trong những bộ phim đầu tiên của “kỷ nguyên câm” sử dụng dàn nhạc đồng bộ và hiệu ứng âm thanh xen kẽ, thay vì phát song song, đôi khi dẫn đến một hình ảnh duy nhất. Nơi mà âm nhạc khác hẳn vì cách làm phim phổ biến trước đây. Âm nhạc của Chopin, Charles Gounod, Hugo Riesenfeld, Ernö Rapée… uyển chuyển theo cung bậc cảm xúc của nhân vật. Tiết tấu nhanh trong những cảnh hồi hộp, giai điệu nhẹ nhàng với những cảnh yêu đương lãng mạn và cảm xúc mạnh khi sử dụng nhạc đám tang tạo nên hiệu ứng lỗi đầy ám ảnh. Tiếng chuông nhà thờ vang lên đúng lúc người chồng đứng trước ranh giới thiện – ác, tôi gọi đó là hồi chuông cảnh tỉnh.

Đối với tôi, Sunrise: A Song of Two Humans là một bộ phim gần như hoàn hảo về chủ đề gia đình, nhắc nhở mọi người hãy coi trọng giá trị của sự thân thiết, hơn là chạy theo những bong bóng xà phòng đầy dục vọng. Tôi chỉ có một vài điều tiếc nuối: Nếu người phụ nữ thị trấn có nhiều đất diễn hơn, tung ra nhiều kỹ năng nham hiểm hơn và đường phố trong thị trấn của hai vợ chồng được rút ngắn lại thì bộ phim sẽ kịch tính và thử thách hơn rất nhiều. Nhưng dù thế nào thì đây cũng là một bộ phim câm đen trắng đáng xem, để lại cho bạn trải nghiệm điện ảnh hấp dẫn. Đặc biệt là những cặp đôi đang yêu, những cặp đôi không phân biệt tuổi tác hay những người đang có ý định ngoại tình…

Tin liên quan:  Phim tình cảm học đường hàn quốc cực hay và hấp dẫn

Nguồn: 35mm

Leave a Reply